Người kỉ luật tuyệt đối không sợ cô đơn: Biết cách tận dụng triệt để, vinh quang chắc chắn nằm trong tay bạn!

Sông càng sâu càng tĩnh. Cuối cùng, những người có thể nhẫn nại bình tâm, duy trì trạng thái tự kỷ luật mới có thể cảm thấy an nhiên khi ở một mình, để từ đó khám phá ra những năng lực tiềm tàng của bản thân.

01


Văn Tuấn là một người bạn rộng rãi, hào phóng đến mức mỗi lần ăn cơm, uống rượu, ca hát đều mở hầu bao, quyết không cho ai giành quyền trả tiền với mình.

Lúc mới đầu, chúng tôi đều thích đi chơi cùng anh để tận hưởng cảm giác đi chơi không mất đồng nào. Nhưng theo thời gian, ngày càng có nhiều người vắng mặt mỗi khi Tuấn rủ lời mời. Thậm chí, có những người không muốn đi nhưng cũng không dám từ chối anh. Họ phớt lờ cuộc gọi của anh đến khi qua ngày tụ tập.

Sau nhiều lần cố gắng, Tuấn cuối cùng cũng tìm được lý do khiến chúng tôi không thể nào từ chối được lời mời của mình. Anh ấy muốn tổ chức một bữa tiệc để mừng sinh nhật tuổi 32. Kịch bản giống như trước đây, một đám bạn tụ tập cùng nhau ăn cơm, uống rượu, tán gẫu chuyện trên trời dưới đất, sau đó đến quán Karaoke cũ hát vài bài, vạ vật đến khi Tuấn nêu lý do quyết định trả tiền cho tất cả mọi người và móc hầu bao…

Kiến Thành chịu không nổi nữa và lên tiếng: “Tôi về trước nhé, đã hơn 1 giờ sáng rồi, vợ tôi đang một mình giữ con ở nhà”. Dũng ngồi bên cạnh hưởng ứng: “Tôi cũng phải về nhà rồi, mai còn phải đi làm…”

Tuấn cảm thấy không vui: “Đừng về, tôi đã sắp xếp xong hết rồi, chúng mình làm thêm tăng đi uống trà đánh bài nữa”. Không một ai lên tiếng. Tôi vỗ nhẹ vai của Tuấn và nói: “Tuấn, trưởng thành xíu đi, anh cũng đã hơn 30 tuổi đầu rồi, sao cứ bắt người khác phải ở bên cạnh mình, mọi người còn có cuộc sống của riêng mình nữa mà.”

Tuấn bộc bạch: “Khi ở một mình, tôi luôn cảm thấy thấp thỏm không yên.”

Nghe sao thật chua xót, nhưng kể cũng đáng đời anh ấy. Tuấn đã thất nghiệp hơn một năm nay. Thời gian đầu thất nghiệp, anh cảm thấy rất vui vẻ, mỗi ngày thức dậy đều chơi game, đến giờ ăn cơm lại đặt ứng dụng gọi đồ đến tận nhà, trên bàn vi tính bày bừa những hộp cơm cũ ruồi nhặng bâu đầy. Không ra ngoài ba tháng, Tuấn cảm thấy mình như bị cả thế giới bỏ rơi, thế là anh điên cuồng tìm người bầu bạn.

Một ngày nọ, anh hỏi tôi một cách ngớ ngẩn: “Trọng xem có cách nào giúp tôi không cảm thấy sợ hãi khi phải ở một mình không?”

Tôi đáp: “Cách tốt nhất chính là, đừng tìm mọi cách rủ chúng tôi đi chơi”. Không phải tôi có ý xấu gì, mà là bởi vì, chỉ khi Tuấn ngừng tìm kiếm niềm vui từ mọi người xung quanh, anh mới có thể bình tĩnh trở lại, nhận ra nhu cầu thực sự của bản thân và không còn sợ hãi khi ở một mình nữa.

02

Ngày xưa tôi từng là một người cực kỳ huyên náo. Lúc mới từ nước ngoài trở về quê nhà, tôi chẳng khác gì một tân binh bại trận, phút chốc không biết nên làm gì. Để tránh cho bản thân khỏi việc suy nghĩ lung tung, ngày nào tôi cũng đầu tiêu các cuộc hẹn vui chơi vô bổ nhằm mục đích lấp đầy thời gian. Tôi làm mọi cách để không phải ở một mình, bởi mỗi lần như vậy, tôi đều cảm thấy lo lắng bồn chồn.

Có khi nửa đêm, tôi đăng status trên mạng xã hội chỉ để than thở. Một bạn gái đã để lại lời nhắn: “Có phải anh có việc gì nên làm mà chưa làm hay không? Tôi trước đây cũng mất ngủ cả đêm. Sau khi giải quyết được vấn đề của mình, tôi từ từ đã có thể ngủ ngon trở lại.”

Sau này ngẫm lại, cô gái ấy nói thật đúng. Tôi khi ấy cứ mãi lẩn trốn quá trình tìm việc, không quyết tâm áp dụng những kiến thức mình học được ở nước ngoài để phục vụ cho sự nghiệp của mình. Giống như một câu nói thế này: Nếu bạn không thể giải quyết được vấn đề của mình, dần dần bạn sẽ trở thành vấn đề. Tôi bị kẹt trong vòng luẩn quẩn ăn chơi, cảm giác lo lắng trong lòng tích tụ ngày một lớn.

Loại tâm trạng này sẽ làm cho người sợ hãi sự cô độc, khiến người ta cảm thấy ngày trôi qua trống rỗng. Loại tâm trạng này sẽ khiến cho người ta càng vẫy vùng càng không nhớ rõ con đường ban đầu muốn đi.

03

Từ lúc bắt đầu công việc viết sách cho đến nay, tôi đã nhận được rất nhiều thứ nhờ trợ giúp của những người thất bại trong việc tự kỷ luật.

Bạn muốn giảm cân, nhưng không thể cưỡng lại những bữa tiệc cuồng nhiệt của bạn bè.

Bạn đang muốn cai game, lại không chịu nổi sự hào hứng khi bạn bè bàn bạc chiến lược trong game.

Lúc này bạn liền cảm thấy hoang mang và hy vọng sẽ tìm được một “cứu tinh” nào đó xuất hiện và giúp mình. Thế nhưng, tự kỷ luật vốn dĩ là bản thân phải tự mình làm tất cả. Việc cần làm không phải trốn tránh độc hành, mà là phải nỗ lực khiến bản thân không sợ hãi cô đơn.

Khi bạn duy trì lâu dài làm một việc gì đó, bạn sẽ tin chắc rằng tất cả mọi thứ sẽ diễn ra như bạn mong đợi.

Cổ nhân có câu: Sông càng sâu càng tĩnh. Cuối cùng, những người có thể nhẫn nại bình tâm, duy trì trạng thái tự kỷ luật mới có thể cảm thấy an nhiên khi ở một mình, để từ đó khám phá ra những năng lực tiềm tàng của bản thân.

Thực tế buồn: Con cái ngày càng ít kiên nhẫn với cha mẹ mình! Đừng quên, già đi là một hành trình, mà chúng ta phải làm cùng với cha mẹ!
Kiều Oanh

Theo Trí Thức Trẻ


Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?